TIỂU MỤC
- Tình Thương Miền Bắc:
- Đa Minh Bùi Chu
- Tình Thương Thái Bình
- Xổ Số Tình Thương 2007:
- Danh Sách Trúng Số
Download PDF - Bản Tin 135
Bùi Chu, 15/10/2007
Trọng kính Quý Cha, Quý Sơ, Quý Thầy,
và Quý Ân Nhân Tình Thương!
Trong tâm tình tri ân, con xin gởi tới Quý Vị lời kính thăm sức khỏe và cầu chúc bình an trong Chúa Mẹ. Thật là một Hồng Ân cao cả Chúa Mẹ dành cho con nói riêng và cho Hội Dòng Đa Minh Bùi Chu nói chung qua cuộc thăm viếng Hoa Kỳ của con vừa qua.
Là một nữ tu được sinh ra và lớn lên trên mảnh đất đồng chua nước mặn, con chỉ biết làm bạn với nghề nông, quanh năm lam lũ, vất vả chân lấm tay bùn mới có miếng cơm để ăn, chứ làm gì có điều kiện nâng cao kiến thức. Ấy thế mà Tình Thương của Chúa Mẹ đã cho con tới một nước văn minh hoa lệ để con học hỏi được biết bao kinh nghiệm sống đạo của những người Việt Nam ly hương, học hỏi được lòng nhiệt thành phục vụ Nhà Chúa của Quý Vị và nhất là được đón nhận biết bao Hồng Ân Thiên Chúa ban cho con, và cho Hội Dòng qua những tấm lòng quảng đại của Quý Vị.
Quen với nếp sống nghèo khổ của một tu sĩ miền quê, nơi kín cổng cao tường, con chẳng bao giờ dám mua một chai nước lạnh cho chính mình khi thấy nó quá đắt so với đồng tiền Việt Nam con làm ra. Thế nhưng bù lại, từng ngày thăm sống ở Mỹ, con được Chúa Mẹ dẫn đưa tới gặp Quý Vị và được Quý Vị thương đón và quan tâm như một người thân thương đi xa về vậy. Con đã nhiều lần âm thầm rơi lệ vì không thể cầm lòng được trước những nghĩa cử chân thành và đơn sơ của cụ ông cụ bà dành cho con, những quan tâm ưu ái của các chị và sự giúp đỡ tận tình của các anh khi con phải đi từ nơi này tới nơi kia. Đặc biệt Quý Cha đã cảm thông với nỗi khổ của con là một người vừa xa xứ, mới đặt chân lên đất nước hoàn toàn xa lạ. Quý Cha đã nâng đỡ và tạo điều kiện giúp đỡ con. Mỗi nghĩa cử đó là một món quà vô giá mà Quý Vị đã đóng góp vào công việc truyền giáo của Hội Dòng chúng con tại miền quê Bùi Chu - Thái Bình. Con rất cảm động khi giơ tay đón nhận từng đồng tiền của Quý Vị, vì con biết con cầm trong tay những giọt mồ hôi nước mắt, những nén vất vả tối ngày để dành dụm cho chúng con. Hội Dòng chúng con xin thầm tạ ơn Chúa Mẹ và ghi ơn Quý Vị.
Những giọt mồ hôi Tình Thương đó đã cho con những món quà quý hoá đem về cho Hội Dòng, cho từng nữ tu, nhất là cho các Sơ hưu dưỡng già yếu. Các Sơ đã một đời gắn bó với Hội Dòng và đã hết mình phục vụ tha nhân. Đến nay, tuổi già đã già với tấm thân đã tàn tạ, các Sơ lại phải sống trong cảnh nghèo nàn của Hội Dòng. Thật đáng thương nên khi con trở về với các món quà của Quý Vị dành cho các Sơ, con đã cải thiện thêm môt chút trong bữa ăn làm cho các Sơ vui mừng phấn khởi và gởi lời cảm ơn Quý Vị rất nhiều.
Con cũng đã chia sẻ các món quà Tình Thương của Quý Vị dành cho những người nghèo khổ, tàn tật, bất hạnh ngay trong miền quê của chúng con đang sống như trong câu chuyện sau đây.
Vào một buổi sáng tháng Mười 2007, tiết trời không thuận tiện vì bị ảnh hưởng của cơn bão số 5 đang đổ bộ vào miền Bắc sau những trận lũ quét kinh hoàng ở các tỉnh miền Trung, con cùng với một Sơ tới thăm một gia đình của ông bà cụ ngoài 70 tuổi. Nghe về gia đình Ông Bà, chúng con cứ hỏi thăm và nhờ một người dẫn tới nhà của Ông Bà tại xã Hồng Thái, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình. Ông Bà không còn sức để làm việc nên chỉ sống nhờ sự bố thí của con cháu. Ông Bà lại cứ phải mang trong người nhiều căn bệnh của tuổi già. Ấy thế mà sự bất hạnh đã không tha cho Ông Bà mà còn bao trùm trên căn nhà rách nát với một chiếc giường cũ kỹ.
Bước vào nhà, con hết sức bàng hoàng với hình ảnh của hai người thanh niên nằm la liệt trên một chiếc giường gỗ đen. Họ phải nằm trở đầu nhau, đôi khi lên cơn giật thì chân người này đạp lên mặt người kia mà không hay biết, và cứ như thế cho suốt cả cuộc đời. Đó là hai anh em: anh 37 tuổi, em 34 tuổi. Hai anh em rất khôi ngô tuấn tú từ khi sinh ra tới lúc sáu tuổi. Rồi không biết vì lý do gì mà anh em từ từ bị teo cơ và không đi lại được nữa, lại mắc thêm chứng bênh tâm thần. Vì thế, trong suốt ba chục năm nay, họ như hai khúc gỗ nằm chung một cái giường xấu xa đen đủi, thỉnh thoảng cọ quậy bởi cơn co giật. Ngày ngày, Ông Bà phải phục vụ hai người con từ những nhu cầu tối thiểu của cá nhân. Ngồi bên giường bệnh, con muốn tâm sự thật nhiều để hai anh em bớt đi những mặc cảm và đau đớn. Con cũng cảm thấy trong mình bị quặn đau bởi sự bất lực của bản thân, ngoài một chút quà của Quý Vị. Bây giờ tặng một món quà Tình Thương để an ủi, thế còn cuộc sống của họ mai sau ra sao? Mãi mãi cứ hẩm hiu như thế này à ...
Con đang mân mê trong luồng tư tưởng đó thì Ông lại tâm sự: "Thưa Sơ, con thật đau khổ khi phải lo cho hai người con đây. Chưa hết Sơ ạ, con có một cháu bé nội. Bố cháu là em của hai anh em này. Cháu rất kháu khỉnh, học giỏi nữa. Cháu đang tung tăng cắp sách tới trường, đột nhiên khi vừa bước vào tuổi thứ sáu thì cháu cũng bị bệnh giống hai bác của cháu đây: chân tay cháu teo dần đi và không đi lại được nữa. Thật là bất hạnh cho gia đình con Sơ ạ!"
Sau khi gởi lại Ông Bà và hai anh em một món quà Tình Thương, con đi sang thăm Cháu. Nhà Cháu ở cách đó khoảng 50 mét. Bố mẹ đang bị bệnh nhưng cũng cố gắng đi gặt những bông lúa còn sót lại sau cơn bão. Bước vào nhà, con thấy một bé gái bằng tuổi Cháu đang bóp chân cho Cháu, vì Cháu đang lên cơn đau đớn lắm.
Thật là một bất hạnh! Hai Ông Bà đã ngoài 70, lẽ ra được an dưỡng tuổi già, thế nhưng lại phải gánh chịu một nỗi quá đau khổ.
Từ ngày thăm viếng gia đình Ông Bà, con lại càng xác tín rằng Chúa Mẹ ban cho Quý Vị một hồng ân trọng đại, một cuộc sống đầy đủ, tuy có vất vả và nhiều lo lắng, nhưng nhờ đó mà những người đau khổ bệnh tật, những người bất hạnh được đón nhận Tình Thương của Chúa Mẹ qua bàn tay quảng đại của Quý Vị. Con xin được tiếp tục làm Sứ Giả trong công việc Tình Thương tại miền quê Bùi Chu - Thái Bình của chúng con và cũng là quê hương của Quý Vị.
Một lần nữa, con kính xin gởi tới Quý Cha, Quý Thầy, Quý Sơ, và Quý Ân Nhân lời chúc sức khoẻ và lời cảm ơn chân thành.
Rất trân trọng,
Con: Nữ Tu Têrêsa Đoàn Thị Nhiên, OP
