Năm 1996, khi Cô Bích và chúng tôi về quê dự tang Mẹ thì nhà thờ Truyền Tin đang xây. Tôi từ chối lời mời ra tham quan công trình xây dựng. Cả khi được mời ra xem nhóm lửa nung mẻ gạch mới bên cạnh nhà thờ. Cũng may, nếu tôi đi xem, sẽ đau lòng biết mấy khi chứng kiến những công trình chạm trổ dùng làm củi đốt. Sau đó, tôi viết thư tâm sự với Chú Phán, em họ tôi bên Đức, Chú gọi đó là hành động phi văn hoá, giống việc đốt sách của Tần Thủy Hoàng! Tôi nghĩ nếu hôm nay trồng một cây đa ở nhà thờ Kính Danh, một trăm năm sau sẽ thấy lại cây đa bị chặt. Nhưng nhà thờ Truyền Tin thì không bao giờ thấy lại cả. Điều lạ là khi chặt cây đa có một số người can gián, còn nhà thờ cổ ai cũng đồng ý phá!
Chiều Thứ Bảy đầu tiên của chúng tôi ở quê nhà là phiên Lễ ở Họ Kính Danh. Chúng tôi vừa tới nhà thờ, Ông Trùm đã đứng đó và mời chúng tôi lên dãy ghế quay ngang ở gian bên cạnh gian cung thánh, phía sau ghế Cha ngồi làm Lễ. Ông cố ý để chúng tôi ở chỗ thấy ngay trước mặt phía bên kia, đà dọc giữa hai cột của gian Cung Thánh xệ xuống như xập tới nơi. Tôi nói cố ý bởi vì những lần sau, Ông để chúng tôi tự nhiên tìm ghế ngồi. Sau Lễ, Cha Xứ cho chúng tôi hay nhà thờ sắp được xây nới hai bên và thêm một gian sau cung thánh. Đức Cha muốn sửa chữa nâng cấp nhà thờ thôi, vì nhà thờ có kiến trúc Việt Nam, đặc biệt nhất Giáo Phận. Điều này làm chúng tôi thấy có sự "đối xử" khác biệt giữa hai nhà thờ Luật Trung. Chắc Đức Cha có lý do mà chúng tôi không biết, nên chỉ đoán là hồi đó Đức Cha đang đi Mỹ quyên tiền làm giếng cho giáo phận (1), hoặc Ngài chưa có dịp vào bên trong nhà thờ Truyền Tin (2), và Ngài chỉ biết nhà thờ Kính Danh thôi (3), vì lễ đài Thánh Phan Sinh trong khuôn viên Toà Giám Mục xây năm 1994, theo mẫu phương đình nhà thờ Kính Danh.
Khi bàn việc giúp nhà thờ, nhà tôi và Chú Hưng cùng Cô Hồng và Cô Bích đồng ý giúp mỗi nhà thờ một ngàn đô. Tôi vì thiểu số nên phải chịu giúp. Nhưng Cô Bích vẫn yên ủi: "Người ta làm sao có cái nhìn như Anh nên đã lỡ, Anh cứ coi như nhà thờ Truyền Tin bị cháy đi."
Kế đó mấy hôm, trong Lễ Giỗ Mẹ chúng tôi tại nhà thờ Truyền Tin, tôi thấy nền nhà thờ chưa lát gạch, nên một phần tư phía cung thánh trải bạt. Ghế cũ kê vừa phía sau và hai bên còn trống. Mái lợp bằng fibro-ciment, một khi cơn bão số bảy đến sẽ bốc tung đi!
Chúng tôi trở lại Luật Trung sau đó vài tuần thì lúa đã gặt xong. Cha xứ giảng trong Lễ ở Truyền Tin: "Bây giờ đã có động cơ thúc đẩy (ý nói số tiền chúng tôi dâng cúng), lại nhằm mùa thu hoạch lớn. Tôi yêu cầu bà con đóng góp mỗi gia đình 30 cân thóc để đúc bê tông mái nhà thờ phòng mùa mưa bão tới" (dự trù 40 triệu, gồm cả 13.900.000 của chúng tôi).
Mấy năm gần đây ở Việt Nam có phong trào xây cất và tu sửa nhà thờ. Phong trào nở rộ, dù vì chính sách hay là vì khéo léo quan hệ, đã làm kinh tế phát triển. Biết bao vật liệu và xi măng được tiêu thụ; tạo ra nhiều công việc làm. Nhà thờ giáo xứ Đồng Quan chúng tôi cũng đang "bị" phong trào cuốn hút!