Bản Tin Số 56 Năm Thứ 13 Tháng Giêng 2002
Trang Nhà Mục Lục Trang Kế
Tiểu Mục
  • Thư LM Trần Văn Đoan
    Giáo Lạc, Bùi Chu
  • Nước Chảy Ngược Dòng
  • Tình Thương Nhận Hôm Xưa
    Thong Vi Lam
  • Thư Nguyễn Văn Hồng
    Tân Hiệp, Kiên Giang
  • Thư LM Nguyễn Đình Sáng
    Cộng Đoàn Dân Tộc Châuro
  • Thư Nữ Tu Hà Him Ngọc
    Phan Thiết
  • Thư Phạm Thị Ngọc Anh
    Phan Thiết

Download PDF

Tình Thương Ghi Ơn từ Giáo Lạc, Bùi Chu

Giáo Lạc, Giáng Sinh 2001

Kính thưa Ban Điều Hành và Quý Ân Nhân Tình Thương thân mến,

Hôm nay, chúng con viết thư kính chúc Quý Vị một Mùa Giáng Sinh hạnh phúc và một Năm Mới được dồi dào sức khoẻ.

Chúng con chân thành cảm ơn Quý Vị đã thương giúp cho Dự Án Học Sinh nghèo khổ của hai Giáo Họ: Nam Thôn và Thiên Lạc. Các cháu đã tập trung vui vẻ nhận quần áo mới và phần tiền sách mà Quý Vị đã dành cho các cháu. Các cháu cùng với các phụ huynh rất xúc động trước tình cảm cao cả và cũng rất gần gũi Quý Vị đã dành cho chúng con ở nơi nghèo và hẻo lánh này.

Chúng con xin gởi đến Quý Vị hai tấm hình các cháu trong bộ quần áo mới mà Quý Vị đã tặng. Hai hình này là bằng chứng chúng con luôn nhớ và tri ân Quý Vị. Kính xin Quý Vị cầu nguyện cho chúng con và tiếp tục thương chúng con trong những năm tới, là những năm nhà nước Việt Nam đang tiếp tục viết lại các sách Giáo Khoa mới. Công việc ấy chắc chắn gây khó khăn cho chúng con trong việc mua sách mới.

Học sinh của Giáo Họ Thiên Lạc, xứ Giáo Lạc với bộ quần áo mới Học sinh của Giáo Họ Nam Thôn, xứ Giáo Lạc với bộ quần áo mới

Hai tấm hình này không đủ được 156 cháu, vì một số cháu bận việc nhà, một số cháu không Công Giáo không quen chụp hình với cụ đạo, xin Quý Vị thông cảm và chấp nhận cho các cháu để chúng con được nhờ.

Một lần nữa, chúng con chân thành ghi ơn Quý Vị và kính xin Quý Vị tiếp tục đoái thương giúp đỡ chúng con.

Kính chúc Quý Vị mạnh khoẻ trong Chúa và Mẹ Maria.
Kính thư,
Linh Mục Trần Văn Đoan (ký tên)

NƯỚC CHẢY NGƯỢC DÒNG!

Khi về Việt Nam, thay vì rong chơi khắp phố phường đất Mẹ, Hiền tìm đến những viện mồ côi, những Trường Tình Thương nơi quê cha đất tổ để giúp những trẻ em nghèo nàn, bụi đời, thiếu tình thương, thiếu thốn mọi sự. Hôm ấy, Hiền đến thăm một nhà nuôi những trẻ mất cha hoặc mất mẹ, hoặc mồ côi cả hai. Sau khi được Sơ Bề Trên dẫn vào thăm nhà bếp, Hiền ngỏ ý xin “bao các em một chầu.”

Với 300 đô la, Hiền đã khoản đãi các em một chầu bánh hỏi thịt quay, trái cây dẫy đầy, nước bảy úp (7-UP) tha hồ uống. Nhìn các em ăn uống ngon lành, Hiền sung sướng đến độ nước mắt lưng tròng. Bỗng Hiền thấy một em với lấy mấy lá chuối, gói bánh hỏi thịt quay lại, và cất sang một bên. Hiền đến gần bên và nhỏ nhẹ hỏi:

"Sao, em ăn ngon không?"
"Dạ, ngon lắm!"
"Sao em không ăn nữa mà lại gói cất vậy?"
"Dạ cái này ngon quá nên em gói đem về cho Mẹ."

Ngay trong hoàn cảnh thiếu ăn, mà đứa bé còn nhớ đến Mẹ, biết gói thức ăn ngon đem về cho Mẹ. Còn bên Mỹ, nơi thức ăn dư thừa, Hiền không thường nhớ đến ai mà hay bị chìm ngập trong sự thặng dư.

Có bao giờ nước lại chảy ngược giòng? Hiền vẫn tưởng các em mồ côi, các trẻ nghèo đói ấy thiếu thốn mọi sự, nhưng thật ra các em còn dư tình và thừa nghĩa để dạy cho Hiền cảm nghiệm sự hiếu thảo. Hiền vẫn tưởng với 300 đô la mình đã mang lại cho các em mồ côi một bữa ăn thịnh soạn nhất trong đời, ngờ đâu các em đã trao ban cho Hiền những cảm xúc tuyệt vời của lòng cảm phục.

“Chính khi cho là khi mình nhận lãnh,
Chính khi thứ tha là khi được tha thứ,
Chính khi chết đi là khi vui sống muôn đời."
(Lời Kinh Hòa Bình của Thánh Phanxicô)

Trang Nhà Mục Lục Trang Kế