Bản Tin Số 56 Năm Thứ 13 Tháng Giêng 2002
Trang Nhà Mục Lục Trang Đầu Trang Trước

TÂM THƯ từ SƠ HÀ KIM NGỌC

Phan Thiết, Giáng Sinh 2001

Kính thăm Ban Điều Hành và Quý Ân Nhân Tình Thương,

Con kính chúc Quý Vị ở hải ngoại luôn mạnh khoẻ. Ở quê nhà, con luôn nhớ đến Quý Vị trong giờ kinh nguyện hằng ngày.

Quý Vị kính mến, hôm trước con có về quê thăm mồ của Cha Mẹ của con. Đứa em út tên Hà Kim Triều lấy chồng ở Đồng Tháp cũng về quê. Em nói là em có liên lạc với Quý Vị xin giúp đỡ vì em có hai đứa con sống trong hoàn cảnh quá nghèo túng.

Kính thưa Quý Vị, con xin chia sẻ chút xíu về gia đình con. Cha Mẹ con có năm người con: ba gái hai trai. Con là người con giữa, có một chị, một anh, một em trai, và một em gái. Anh trai đã chết lúc 30 tuổi vì cơn bệnh hiểm nghèo mà gia đình không có tiền lo thuốc. Anh chết để lại vợ và ba con: hai trai một gái.

Chị hai có gia đình được năm đứa con. Chị đang mang chứng bệnh gai cột sống nên không làm được gì nặng nhọc cả.

Em trai cũng đã có gia đình và được ba đứa con gái. Em đang ở nhà của Cha Mẹ con. Năm vừa qua, em lâm phải chứng bệnh viêm giây thần kinh số 7 nên bị giựt méo miệng. Hiện giờ, em đang chữa bệnh theo bác sĩ Đông Y và Tây Y.

Quý Vị ơi! Con xuất thân từ một gia đình rất nghèo. Cha Mẹ sống bằng nghề làm ruộng, không đủ sống nên phải làm thuê để nuôi chúng con. Ngôi nhà của Cha Mẹ cất trên một miếng đất biền ẩm thấp nên hằng năm nước ngập từ 2 đến 5 tấc. Năm vừa qua, nước ngập nhiều hơn mấy năm trước nên mùa màng lúa thóc và trái cây bị tổn thất nặng, không thu hoạch được gì cả. Cả gia đình của em út ở Đồng Tháp cũng thế: bị mất mùa hết.

Thêm vào đó, em còn phải lo cho con cái đi học và phải lo cho Cha Mẹ già của chồng, hay đau yếu nên đi bệnh viện thường xuyên. Đã nhiều lần thấy mấy em khổ quá con rơi nước mắt vì đi tu nên con không giúp được gì cả. Con chỉ biết phó thác cho Chúa, xin Ngài quan phòng, và bây giờ chạy đến xin Quý Vị giúp đỡ các em.

Được tin Quý Vị đã có lần giúp đỡ cho gia đình người em út, con rất mừng và cảm ơn Quý Vị đã thương đến hoàn cảnh nghèo nàn của chúng con. Khi con cho hai cháu bé biết về sự giúp đỡ của Quý Vị, hai cháu mừng lắm và hứa sẽ cố gắng siêng năng học cho giỏi để sau này đi tu. Hai cháu muốn đi tu từ lâu nhưng con thấy hoàn cảnh nghèo quá nên không dám khuyến khích.

Hai cháu đang học lớp 7 và lớp 6. Vì không có tiền nên cháu lớn đi học trễ một năm, đáng lẽ học lớp 8 mới đúng lứa tuổi. Cháu học giỏi lắm, năm nào cũng có giấy khen và phần thưởng. Còn cháu nhỏ thì vì ốm yếu nên học trung bình. Cha mẹ hai cháu phải đi làm mướn thêm để lo cho kinh tế gia đình.

Phần con, năm nay con bị đau đầu chóng mặt. Hôm tháng Ba, con đã đi trị bệnh tại Dòng Gioan Thiên Chúa gồm châm cứu, bấm huyệt, và uống thuốc. Con cứ bệnh hoài nên nhiều lúc cũng thấy chán nản lắm. Mỗi lúc lâm bệnh, con chỉ biết cậy trông nơi Chúa và cầu cứu với Quý Vị mà thôi.

Về công viêïc mục vụ, con vẫn giúp các việc phụng vụ giáo xứ, dạy Lớp Tình Thương, và đi thăm bệnh nhân. Con cố gắng mọi cách để phục vụ tha nhân trong khả năng và sức khoẻ Chúa ban cho, mặc dù sức khoẻ rất là giới hạn. Công ơn của Quý Vị giúp đỡ, con không bao giờ quên được trong đời tận hiến của con.

Thưa Quý Vị, con muốn giới thiệu gia đình Chị Phan Ngọc Anh rất khổ. Con xin gởi kèm thư của Chị xin Quý Vị giúp đỡ.

Quý Vị ơi, lúc này rất bận nhiều công việc và rất mệt mỏi nên con đã không thể viết thư cám ơn Quý Vị sớm hơn được mong Quý Vị thông cảm cho con. Con thọ ơn Quý Vị rất nhiều vì nếu không có sự trợ giúp của Quý Vị thì chắc con không còn sống đến ngày hôm nay. Tương lai của con hoàn toàn phó thác cho Chúa. Con tin rằng Chúa không bỏ con và Quý Vị không quên con đâu.

Thật ơn sâu nghĩa nặng của Quý Vị rất rộng lớn bao la, biết đến bao giờ con mới đáp trả cho cân. Nhờ Quý Vị giúp mà con có điều kiện quan tâm giúp những ai nghèo khổ hơn con, chẳng khác nào “Lá lành đùm lá rách, lá rách đùm lá tả tơi.”

Con nguyện xin Thiên Chúa trả công bội hậu cho Quý Vị đời này cũng như đời sau.

Kính thư,
Nữ Tu Hà Kim Ngọc (ký tên)

TÂM THƯ từ PHẠM THỊ NGỌC ANH

Trọng kính Quý Ân Nhân Tình Thương,

Kính thưa Quý Vị! Qua lời giới thiệu của Sơ Hà Kim Ngọc, con viết thư này gởi đến Quý Vị. Con xin trình bày rõ hoàn cảnh của con để xin Quý Vị thương tình giúp đỡ.

Chồng con chết nay đã hơn sáu năm rồi, để lại một đứa con tật nguyền bị bãi não, tim hư hết tám mươi phần trăm (hình bên cạnh). Nó la lối suốt ngày, cứ đi vệ sinh trong quần. Con không làm việc gì kiếm tiền được vì phải lo cho nó. Khổ quá Quý Vị ơi! Con không có tiền mà nó đau bịnh liên miên.

Con khóc hằng đêm Quý Vị ạ! Không đêm nào mà con không ôm hình Đức Mẹ Sầu Bi vào lòng con khóc vì con nghĩ đời con bất hạnh. Con không nơi nương tựa: Cha Mẹ của con đã bỏ nhau lúc con còn năm tuổi, mỗi người có cuộc sống riêng, không ai nghĩ đến con. Con phải sống với Ông Bà Nội đến khi con lập gia đình thì Ông Bà Nội mất.

Thưa Quý Vị! Bây giờ Quý Vị biết con thì xin đừng bỏ con nhé! Xin Quý Vị thương con vì con thiếu tình thương lắm. Con ao ước là con có Mẹ có Cha để cho con không buồn không tủi. May Chúa cũng ban cho con gặp Sơ Ngọc. Sơ Ngọc đã an ủi và động viên con rất nhiều. Sơ hiền lành và khiêm nhường lắm Quý Vị ạ! Cả giáo họ ai cũng đều thương Sơ cả.

Một lần nữa, con xin Quý Vị giúp đỡ con. Con nguyện xin Chúa trả công bội hậu cho Quý Vị và cho Sơ Ngọc nữa.

Thưa Quý Vị, con viết có gì sơ xót, con xin tha thứ cho.

Con bất hạnh của Quý Vị,
Phạm Thị Ngọc Anh (ký tên)

Trang Nhà Mục Lục Trang Đầu Trang Trước