Bản Tin Số 59 Năm Thứ 13 Tháng Tư 2002
Trang Nhà Mục Lục Trang Đầu Trang Kế

TÌNH THƯƠNG LÀNG TÁM: MẮT THẤY TAI NGHE
TUỔI TRẺ ĐÁNG THƯƠNG - TƯƠNG LAI ĐÁNG GIÚP

[tiếp theo ...]

Cafe Internet ở Việt Nam bây giờ y như phong trào chim cút hồi xưa ở Sài Gòn vậy. Nhiều tiệm mở cửa 24/24 nên việc hoà mạng thuê rất thuận tiện, giúp cho việc "đi sứ" (Sứ Vụ Tình Thương) của chúng tôi trở nên dể dàng và hiệu quả hơn. Chúng tôi liên lạc với Cha Hội Trưởng thường xuyên để báo cáo và nhận chỉ thị, nhiều khi có việc khẩn cấp như việc trong cái imeo trên.

Ở Việt Nam, sau hồi bao cấp (thời cấm chợ, ngăn sông), phong tục mời ăn khi khách đến thăm nhà, đã trở lại. Từ chối không ăn, người ta xem như mình chưa đến thăm ... thật tình. Điển hình là trường hợp các Sơ Đa Minh Làng Tám mời chúng tôi ăn cơm sau khi chúng tôi đi Hưng Hóa về. Từ chối mãi không được, nhà tôi nói là tôi rất kén ăn, phải cho bà ấy đi chợ. Thực đơn bữa đó có thịt vịt luộâc, bún sáo măng, mướp sào lòng, là những món đơn giản dễ nấu, nhưng làm chúng tôi rất vui vì thấy các Sơ ăn uống thoả thuê thật tình.

Đang chuẩn bị nấu ăn, tôi có hỏi: "Ăn vịt, các Sơ thích hầm, kho, nướng, quay, hay luộc?"

Các Sơ cho biết là ít khi được ăn các món vịt nên chẳng biết chọn làm sao.

Còn gà? Lần đầu tiên ăn là Hồi Tết Tân Tỵ (01/2001) khi Sơ Tổng Bề Trên lên thăm và cho hai con gà. Lần thứ hai là cách đây vài tháng, một Sơ về thăm quê và gia đình gửi cho một con, đều kho ăn dè!

Sau bữa, chúng tôi ngồi chơi nói chuyện đến khuya. Nhờ thế chúng tôi có thời giờ tìm hiểu thêm tình trạng riêng của mỗi Sơ và chung của Nhà Làng Tám. Thật sự Nhà Này tên là Cộng Đoàn Nazareth. Chúng tôi gọi là Nhà Làng Tám vì nhà ở phiá sau Nhà Thờ Làng Tám, nghe ra là biết ở đâu ngay.

Sơ ơi! Lối đi vào Nhà Sơ sao tăm tối, lồi lõm, hẹp rộng, trông không ... trật tự.
Lối đi còn là nơi phơi, treo quần áo, và để xe ban ngày.
Lối đi cũng là nơi giặt giũ, rửa ráy. Phía trong cùng, trên bể nước, là cầu thang lên "chuồng chim."

Nhà có lối nhỏ, bên phải là bức tường sau của nhà hàng xóm, bên trái là hai căn nhà nhỏ, một tầng, tường bằng gạch 10 phân, mái bằng phíp bô (fibro-cement). Phía cuối là căn bếp và phòng tắm. Ba căn này được xây trên một lô đất rộng 6 mét 50 và dài 19 mét.

Căn đầu tiên rộng 4 mét là phòng ngủ Một. Căn kế gồm có ba gian, mỗi gian rộng 3 mét 50, là phòng ngủ Hai và Ba. Gian trong cùng, ban ngày dùng để ăn cơm, ban đêm để xe đạp.

Sơ Nhãn và các Sơ chào đón Sứ Giả
vào phòng khách, là một khoảnh
phòng ngủ số Một, chỗ trông
tươm tất nhất nhà.
Củi không có chỗ cất giữ, phải để trên mái nhà. Chất lên hoặc lấy xuống đun bằng cách trèo qua cửa sổ "chuồng chim". Bếp nghèo thảm thương!

Chiều sâu của mỗi căn dài ngắn khác nhau vì nhà xây chắp nối so le, cộng thêm các cột nhà hàng xóm xây lấn sang, làm chiều ngang của lối đi chỗ rộng chỗ hẹp ngoằn nghèo, lồi lõm, không trật tự.

"Chuồng Chim" chật, thấp, nóng, có bảy chỗ ngồi học, cũng là phòng ngủ cho khách. Cửa chính (ở giữa) để vào phòng thì nhỏ... hơn cửa sổ.
Giữa phòng ăn và căn bếp có khoảng trống 3 mét làm chỗ đậu xe đạp ban ngày. Ban đêm các xe phải đem vào trong nhà ăn để khỏi bị mất trộm.

Căn bếp dài 5 mét và rộng 2.50 mét chia làm phòng bếp, phòng tắm, phòng vệ sinh. Trên căn này có một gác xép làm phòng học, ngồi được bảy người. Tôi gọi đùa phòng này là "chuồng chim." Hôm đến chụp hình, tôi leo thang lên, chui vào cửa bị đụng u đầu. Tự hỏi, khi xây thêm gác xép, Nhà Dòng nhờ ai thiết kế mà làm cửa nhỏ và thấp quá vậy? Hay là vì cửa cũ, có sẵn?

Nhà Dòng phải vay thêm 200 triệu của Toà Giám Mục để mua Nhà Làng Tám này. Mua xong, Nhà Dòng phải bỏ thêm tiền để sửa mái dột và làm trần chống nóng. Trần chống nóng là những tấm foam rộng một mét, dài hai mét, và dầy hai phân. Vì đóng lên trần không nẹp, ở phòng ăn có hai tấm méù ngoài đã sụt xuống, mà không rơi, vì gác lên cái đèn neon trên cửa sổ.

[xem tiếp trang kế ...]

Trang Nhà Mục Lục Trang Đầu Trang Kế