TÌNH THƯƠNG LÀNG TÁM: MẮT THẤY TAI NGHE
TUỔI TRẺ ĐÁNG THƯƠNG - TƯƠNG LAI ĐÁNG GIÚP
[tiếp theo ...]

Sơ học Âm Nhạc ngồi làm bài tập trong phòng ngủ số Ba. Không bàn, không ghế, không kệ để kê nên học xong đàn để dưới gầm giường.
Các Sơ trẻ và Đệ Tử, sau khi hết Trung Học ở Bùi Chu, được phép lên đây học Đại Học. Tùy khả năng cá nhân và nhu cầu Nhà Dòng,
các Nữ Tu theo học các ngành Đông Y, Tây Y, Y Tá, Giáo Dục, Xã
Hội, Vi Tính, Anh Văn, Pháp Văn, Việt Văn, hoặc Âm Nhạc. Học phí
của Đệ Tử thì gia đình hoàn toàn lo. Còn của các Sơ thì do Nhà
Dòng tài trợ, nhưng thực tế gia đình vẫn phải phụ thêm. Gia đình
họ hầu hết là nông dân, chỉ trông vào hột thóc, phụ thêm bằng
cách ... bán thóc thôi. Một Sơ tâm sự,ï khi về nhà xin tiền học,
thấy Bố bán một tạ thóc ăn, được 140.000 đồng, không đủ, Sơ đã
khóc!

Sơ Nhãn đứng ở giữa các "em hiền như Ma Soeur" để được Sứ Giả Tình Thương chụp hình lưu niệm.
Vì không đủ hoặc không lo ra tiền học nên Sơ Nhãn (trưởng nhà)
sẵn có tiền chợ trong tay, buộc lòng ứng ra cho vay! Do đó, nếu có
ăn đói, là chuyện đương nhiên. Ngoài ra, khi ốm đau, bệnh hoạn,
không tiền, không thuốc, các Sơ đã phải cầu nguyện gấp đôi: (1)
gặp người "tạo điều kiện" và (2) gặp thầy gặp thuốc!
Để bù đắp thiếu hụt trước mắt, chúng tôi tặng mỗi Sơ món Quà
Tình Thương 500.000 đồng đóng học phí, tặng tiền chữa bệnh cho Sơ
Nhãn, và tặng Cộng Đoàn một số thuốc thông thường mang theo về
từ Mỹ để các Sơ dùng chung.
Các Sơ đi học bằng xe đạp. Khi cần đi việc khác, như chở người đau
đi nhà thương, đi khám bệnh, hoặc đưa đón người từ nhà ra bến xe
thì tối hôm trước, tập họp cả nhà chọn ra cái xe tốt nhất, để
tài xế đỡ vất vả. Tôi nghe thế, buột miệng nói taxi thiếu gì mà
phải khổ! Sau đó, tôi vội xuống cấp nói, xe ôm trung bình có 1.000
đồng một cây số, nhưng cũng tốn tiền. Vả lại, đi xe ôm mà các Sơ
không ôm, không được bảo hiểm (an toàn)!
Vì có hai Sơ ở nhờ nhà người quen gần trường để đi học cho đỡ giờ
di chuyển, số lưu trú ở Nhà Làng Tám tưởng được giảm tải? Nhưng
sự thực với 16 Sơ thì Nhà đã quá tải lắm rồi. Năm sáu Sơ ngủ
chen chút trong một phòng. Mỗi phòng có một bục vừa để ngồi học,
để nằm viết, vừa để ngủ. Bục đa dụng này cũng có thể gọi là
phản, là sàn, là kệ, là bệ, là sạp ... nhưng không thể đơn giản
gọi là giường, vì giường chỉ dùng để nằm.

Cảnh sinh hoạt trong phòng ngủ số Hai: làm bài, học bài ... trên "phản tập thể đa dụng." Phiá dưới phản chất đầy ....
Nhìn thấy bục trong mỗi phòng ngủ trải bốn chiếu, cho năm, sáu
người, chẳng khỏi có hai, ba người nằm đúng mép chiếu. Nên tôi
hỏi:
- Bao lâu các Sơ đổi chỗ nằm một lần?
Một Sơ trả lời:
- Thưa Bác, làm sao phải đổi?
- Thì đổi để người khác đền tội nữa chứ Sơ. Chuyện gì chị em cũng
chia sẻ mà hãm mình lập công, lại bí mật giữ riêng!
Nhưng khi cảm cúm hoặc ốm đau, các Sơ có muốn cũng không thể giữ
riêng để không làm lây bệnh. Trừ khi Sơ bị bệnh có đủ sức leo
lên ngủ riêng ở "chuồng chim." Muốn lên "chuồng chim," phải bước
qua những chậu và sô chứa nước để trèo lên nắp bể nước, rồi
lách mình leo thang lên!
Trên tường các phòng không đủ kệ để sách, nên các sách phải để
xuống dưới gầm bục "chen chút" với đồ dùng cá nhân. Quần áo
không có chỗ cất, tất cả phải treo hết trên tường. Quần áo mặc
hằng ngày, giặt xong phơi dưới mái, khô rồi cứ để đấy ... khi thay
lấy mặc luôn!

Tủ lạnh (góc phải) đã được ngắt điện,
chờ trả lại. Tivi (bên trái tủ lạnh) được trùm kín, không dùng
để tiết kiệm tiền điện, hầu có thêm cơm ăn.
Trong phòng ăn có cái tủ lạnh và cái Tivi được trùm kín, là của
một ân nhân. Thoạt đầu Bà mang tủ tới cho, sau thấy các Sơ không
dùng, mới thay thế bằng cái Tivi. Khi đem Tivi đến nhằm lúc không
có ai phụ khiêng tủ ra xe, nên Bà hẹn sẽ trở lại lấy. Thấy giây
điện tủ lạnh treo tòng teng ở song cửa sổ, chúng tôi đề nghị cứ
cắm điện dùng. Sơ Nhãn nói nhà chẳng có gì để tủ cả. Mà chỉ làm
đá và nước lạnh thì tốn điện ... quá đáng!
Về việc bếp núc, các Sơ có một nồi điện nhỏ, nên phải nấu cơm
hai lần cho mỗi bữa ăn. Còn về thức ăn, nếu có đủ, thường nấu
một lần ăn hai bữa, đỡ công nhóm bếp, tiết kiệm củi lửa. Vả
lại, vì bếp quá chật, khói, bí, nóng, nên dù người đầu bếp có
yêu nghề nhất hạng cũng chẳng muốn bước vào!
Tình trạng Nhà Làng Tám thật là thảm thương, tả sao cho hết. Vì
thế, chúng tôi xin Hội Tình Thương Việt Nam lên kế hoạch giúp các
Sơ có một chỗ ở sạch sẽ, tiện nghi, và rộng rãi hơn. Rộng rãi
để ở đông hơn, vì các lớp đàn em cũng sẽ lên đây ở học. Chúng
tôi nghĩ nếu xây sửa lại nhà hiện tại, lên ba tầng và sân
thượng che mái làm nơi phơi đồ, chừng 400 mét vuông. Kinh phí tổng
cộng cả đồ đạc khoảng 40 – 45 ngàn đô la.

Xe đạp là phương tiện di chuyển duy nhất của Ma Soeur.
Nếu được Hội chấp thuận lên kế koạch thì đó mới là khởi điểm.
Chúng tôi xin Quý Ân Nhân Tình Thương thương tình giúp đỡ.
Nhưng trước mắt, chúng tôi xin cho các Sơ chiếc xe honda để chuyên
chở việc chung và một, hai chiếc cho các Sơ đi học xa, hiện phải
đạp xe trên 20 cây số khứ hồi. Vì để dùng chung nên chúng tôi xin
Quý Vị giúp mua xe loại tốt, bảo đảm an toàn và đỡ tiền sửa
chữa. Mỗi xe honda giá khoảng 2.000 đô la, kể cả các mũ bảo hiểm,
giấy tờ, thuế má, xăng nhớt...
Seattle, Tháng Hai Năm 2002