Kính gởi Ban Điều Hành và Quý Ân Nhân Tình Thương,
Sau chuyến đi thăm Việt Nam, tình nguyện làm Sứ Giả đem Tình Thương đến với những người nghèo đói, tàn tật, và phong cùi xấu số, nay con xin kính gửi đến Quý Vị lời cảùm ơn chân thành, đã tạo điều kiện cho con được biết đến các Chương Trình Tình Thương, được thực tập đời sống phục vụ và truyền giáo, một ơn gọi mà con đang theo đuổi trong Dòng Truyền Giáo Ngôi Lời. Con cũng xin được ghi lại những gì "mắt thấy tai nghe" và những cảm nghiệm mà con gặp được trong Sứ Vụ Tình Thương của con.
Ngày 20 tháng Bảy năm 2002, con và Thầy Vũ Quốc Toàn (Dòng Truyền Giáo Ngôi Lời) cùng với Nhóm Gia Đình Cầu Nguyện ở Loan Lý- Huế đã vượt qua đèo Hải Vân bằng xe gắn máy của các anh chị em trong Nhóm. Chúng con đã đến thăm và tặng Quà Tình Thương của Quý Vị cho 86 bệnh nhân phong cùi ở Trại Phong Hoà Vân, Liên Chiểu ở Đà Nẵng. Trong 86 người thì có 56 người bị bệnh nặng và tàn phế không còn làm được gì để nuôi sống bản thân. Số còn lại thì có thể làm các công việc nhẹ như chăn bò, trồng rau, và làm vệ sinh quanh trại. Chúng con mang theo bánh mì xíu, dự định sau khi thăm chúng con sẽ tìm một bóng cây nào đó trên đèo Hải Vân để ăn trưa. Thế nhưng, khi đến nơi, gặp gỡ, thăm viếng, và tâm sự, chúng con đã quên hết đói bụng. Thế là, với sự đề nghị của anh trưởng đoàn, chúng con đã dọn những ổ bánh mì của mình ra và cùng ăn trưa chung với bệnh nhân trong trại. Một bữa cơm rau khoai và bánh mì xíu đơn sơ nhưng thật là vui vẻ và thắm đậm tình người. Trên đường về chúng con ai cũng thấm mệt, nhưng trong lòng dấy lên một niềm vui khôn tả. Vui vì được thay mặt Quý Vị mang Tình Thương đến với những người đang đau khổ của Trại Cùi Hoà Vân.
Ngày 24 tháng Bảy năm 2002, con cùng với Sơ Tình, Thầy Tuấn, và Thầy Toàn đến thăm Trại Phong Quả Cảm ở Hà Bắc, Hà Nội. Ở đây, chúng con cũng thăm viếng và tặng Quà Tình Thương cho hơn 100 bệnh nhân phong cùi. Họ là những người hoàn toàn tàn phế. Một số con cái của họ được sinh ra và lớn lên ở đây. Tuy không bị phong như bố mẹ, nhưng vì là con cái của những người phong, cho nên con cái cũng bị miệt thị và đối đãi thậm tệ bởi chúng bạn cùng lớp cùng trường. Chúng con có gặp hai em đang theo Đại Học nhờ vào Học Bổng Tình Thương bảo trợ. Một trong hai em này đã không chịu đựng nổi sự khinh rể và xa tránh của bạn bè, nên đã trở về trại, học nghề làm chân tay giả để phục vụ những người phong. Thật là một tấm gương hy sinh quá lớn lao! Chúng con cũng hân hạnh được gặp hai nữ tu thuộc Tu Hội Đời, do Đức Hồng Y Thuận thành lập, đang phục vụ ở đây. Một chị là y tá, còn chị kia là chị nuôi. Các chị kính gởi đến Quý Vị những lời cảm ơn chân thành của các chị và của những người bịnh phong. Những món Quà Tình Thương giúp cho họ có những bữa cơm ngon ngọt và cho những người tàn phế có được cặp chân hoặc đôi tay giả xinh đẹp làm giảm bớt đi sự tủi thân phong cùi.
Với sự giúp đỡ của Quý Vị, con còn đến nhiều nơi khác nữa để mang Tình Thương với những người khốn cùng. Cuốn nhật ký của con còn dài, nhưng trang giấy ngắn ngủi này không thể cho con tường trình lại hết tất cả những gì "mắt thấy tai nghe." Một điều mà con nói không sợ sai lầm là Tình Thương của Quý Vị đã và đang làm nguôi đi biết bao cơn đau của những người bịnh phong cùi và nghèo đói từ Nam chí Bắc. Chút Quà Tình Thương của chúng ta đã đem lại những đôi chân và cánh tay giả cho những sinh hoạt hằng ngày của họ. Những đồng tiền góp nhặt của Quý Vị từ việc lượm lon cho đến việc hy sinh ly cà phê buổi sáng, đã tạo điều kiện cho biết bao trẻ em nghèo được đến trường, được trọn giấc mơ của tuổi thơ.
Con xin kết thúc ở đây và xin mạo muội thay mặt cho tất cả các người khốn khổ mà con đã gặp được trong Sứ Vụ Tình Thương của con, kính xin gởi đến Quý Vị chân thành cảm ơn sâu sắc nhất. Nguyện xin Thiên Chúa luôn ban ơn cho tất cả Quý Vị và chúc lành cho công việc từ thiện của Quý Vị.