Bẵng một thời gian, nay chúng tôi có dịp về thăm lại các em mồ côi Vinh Sơn I và II trên miền đất Tây Nguyên Kontum. Khung cảnh có vài nét thay đổi nhưng vẫn quen thuộc như ngày nào. Vừa rời khỏi sân bay bước vào phòng lấy hành lý, tôi xúc động khi nhìn thấy Sơ Helene và trên mười em nữ lớn bé đứng đợi phía ngoài cửa kiếng. Chưa kịp lấy hành lý, chúng tôi bước ra chào hỏi, ôm chầm lấy nhau, và ríu rít thăm hỏi lẫn nhau.
Chiếc xe mini van trắng đưa chúng tôi vào trong sân Cô Nhi Viện Vinh Sơn II. (Chiếc xe này do Bà Cố của Cha Hội Trưởng xin một Đại Ân Nhân ở Buôn Ma Thuột tặng cho các sơ Dòng Ảnh Đức Mẹ Phép Lạ dùng cho hai Cô Nhi Viện ở Kontum, được đặt dưới quyền giám quản của Cha Giám Đốc Cô Nhi Viện. Mỗi khi các Sơ cần xử dụng cho hai cô nhi viện thì đến đăng ký với Cha.) Một số em bé đang chơi, thấy xe về bu quanh và đưa mắt nhìn ngơ ngác. Sơ Helene nhắc nhở các bằng tiếng dân Tộc và các em cùng cất tiếng hát bằng tiếng Việt chào mừng khách quý trở lại thăm.
Lúc bấy giờ là chiều Thứ Sáu, một số em đi học chưa về nên Sơ Helene đề nghị chúng tôi lên thăm rẫy trước, tối về gặp các em sau. Nghỉ ngơi đôi chút, Sơ Helene mượn xe đưa chúng tôi đến thăm rẫy khoai mì cách thành phố Kontum khoảng tám cây số. Trên đường đi, chúng tôi gặp một số em lớn của Cô Nhi Viện, tuổi độ 14-18 đang ngồi đợi trên chiếc máy cày bên lề đường. Trước đó vài tiếng, các em lên đường vào rẫy nhổ mì nhưng không may, chưa được nửa đường thì xe bị hư, các em phải ngồi đợi ...
Sơ Helene dùng Máy Cày Tình Thương để chở các em đi học, đi làm, cày bừa, bán sắn mì.
Thế rồi các em nữ được ưu tiên, lên xe cùng chúng tôi vào rẫy trước. Các em nam nán lại đợi một vị ân nhân từ Kontum đến kéo xe vừa sửa. Sơ Helene cho biết chiếc xe cày này được Hội Tình Thương biếu tặng và xử dụng vào nhiều mục đích hữu ích khác nhau như chở các em Mẫu Giáo đi học trong tuần, chở các em lớn vào rẫy làm mì ba ngày cuối tuần, cày bừa và chuyên chở lúa mì đi bán.
Rẫy mì của các em cô nhi nằm sâu và xa trên một ngọn đồi. Con đường từ đường cái vào rẫy chật hẹp, ngoằn ngoèn, vượt qua nhiều rẫy cà phê và mì của người dân tại đó. Càng tiến sâu, con đường càng khó đi và hẹp dần, ống dẫn nước cũng thưa dần và đứt đoạn.
Sau khi thăm rẫy mì và chỉ chúng tôi cách nhổ và thu hoạch mì, chiếc xe mini van lại chịu khó lèo lách đưa chúng tôi vào một làng gần đó, nơi các em tạm trú ba ngày cuối tuần mỗi lần vào làm rẩy. Ngôi nhà nền đất, vách lá, mái tôn này thuộc về gia đình của một sơ cùng Dòng với Sơ Helene. Trời tối, các em gái thì trải chiếu trên sàn nhà phía trước, trong khi các em nam được chỉ định ra căn nhà phía sau nghỉ đêm.
Trên đường trở lại Cô Nhi Viện, tôi thầm cảm phục tinh thần làm việc của các em. Là những thành phần lớn tuổi trong Viện Mồ Côi, ngoài việc học hành, các em còn giúp các Sơ Ảnh Vảy gánh vác việc nặng nhọc thay cho các em bé cùng cảnh ngộ. Các em lớn làm việc trong tinh thần hăng say và vui vẻ phục vụ các em nhỏ.
Tối đến, Sơ Helene đưa tôi đi thăm các phòng và nơi sinh hoạt của các em. Khi ghé vào phòng các em sơ sinh, tôi thấy các em nằm, bò, ngồi. Có em nhìn thấy tôi thì nhoẻn miệng cười; có bé cứ khóc suốt, dù đã được một chị lớn, khoảng tám tuổi bế lên dỗ dành. Các cô chăm sóc trẻ cho biết rằng các em bé này đang bị bệnh nên khó chịu trong mình. Nhìn mặt bé nào tôi cũng thấy mấy vệt đỏ trên mặt. Hỏi ra thì các em bị cùng một thứ bệnh. Vì căn phòng nhỏ, các bé lại tối sớm ở gần nhau nên mỗi lần có căn bịnh gì xuất hiện là các em cũng chia sẻ cho nhau!
Khi một chị lớn bế em bé đi tắm rửa vì đã tiểu tiện ra ngoài, tôi bước theo vì cùng một lối xuyên qua phòng ngủ của các em nhỏ từ bốn tuổi độ lên. Trước mắt tôi, phòng tắm dành cho các bé sơ sinh nhìn giống như một ngõ hẽm mờ tối; có một bóng đèn tròn nhỏ nhưng đã bị hư. Căn phòng rộng không đến hai sải tay, nằm giữa hai bức tường phòng ngủ của các em. Bên tay trái tôi là một chiếc lu lớn đựng nước, bên phải, nơi để tắm rửa cho các trẻ sơ sinh có một cái vòi nước, hai cái chậu nhựa dài hình chữ nhật đặt trên sàn dùng làm "bồn tắm" cho các em ...
Kính thưa Quý Ân Nhân, những gì chúng tôi cảm nhận và những nhu cầu chúng tôi thấy các em đang cần, chúng tôi xin chia sẻ lại để xin lòng hảo tâm của Quý Vị giúp đỡ. Như đã chia sẻ ở phần trên, chiếc máy cày do Hội Tình Thương Việt Nam mua tặng trước đây được xử dụng vào nhiều trường hợp nên cũng hay bị trục trặt hư hỏng. Các em thì đông nên nhu cầu chuyên chở rất cần thiết, một chiếc xe hiện nay không thể đáp ứng được nhu cầu này. Sơ Helene cũng chia sẻ với chúng tôi về nổi lo âu về tiền xăng nhớt cho xe và về vấn đề chuyên trở các em đi học và đi làm. Ngoài ra, khi chứng kiến các căn phòng của các em, nhất là phòng tắm cho các em sơ sinh, chúng tôi tự nhủ: các em đáng hưởng dùng một phòng tắm vệ sinh và tiện nghi hơn này nhiều!
Sau đây tôi xin trích lại bức thư của các chính các em viết chia sẻ về sinh hoạt hằng ngày của các em để Quý Vị cùng thông cảm. Tôi ước mong những tâm tình đơn sơ và những ước mơ nhỏ bé của các em sẽ được Quý Vị đón nhận và ân cần nâng đỡ: "Một miếng khi đói bằng một gói khi no."
Kính thưa Quý Vị, chỉ một chiếc áo mới trao tặng, một chuyến xe đến trường hay chở lên rẩy làm, một viên kẹo nhỏ bé chẳng đáng gì mà nhận lại được nụ cười tươi từ gương mặt các thiên thần bé nhỏ kia thì thật đáng giá làm sao! Nguyện xin Thiên Chúa luôn phù trợ, yêu thương nâng đỡ các em mồ côi và chúc lành cho tất cả Quý Ân Nhân Tình Thương đã và đang giúp đỡ các thiên thần bé bỏng của Ngài.
"Giá" của các Cô Nhi Dân Tộc ,
Sứ Giả Nữ Tu Phương Nhi, OP
Đa Minh Houston, Texas