Bản Tin Số 80 Năm Thứ 15 Tháng Giêng 2004
Trang Nhà Mục Lục Trang Đầu

TÌNH THƯƠNG ĐỒNG BẰNG SÔNG CỬU LONG
TÂM THƯ XIN TRỢ GIÚP CẦU TÌNH THƯƠNG


Xẻo Dầu, 27/10/03

Kính thưa Ban Điều Hành Hội Tình Thương Việt Nam,

Tâm tình đầu tiên con xin kính chúc Quý Vị luôn được vui sống trong vòng tay Tình Thương của Thiên Chúa và Mẹ Maria.

Kính thưa Quý Vị, con là Linh Mục Phanxicô Xaviê Nguyễn Phương Nam, đang phục vụ tại Họ Đạo Xẻo Dầu. Nơi đây thuộc vùng sâu, vùng xa của Đồng Bằng Sông Cửu Long và cũng là điểm truyền giáo của Giáo Phận Long Xuyên.

Nơi họ đạo con phục vụ, dân chúng quá nghèo khổ, hầu hết làm ruộng, làm thuê, làm mướn để kiếm sống. Nhất là những năm gần đây ảnh hưởng lũ lụt, làm thiệt hại mùa màng, lúa gạo mất giá càng làm cho đời sống họ thêm khổ sở hơn.

Thưa Quý Vị, hoàn cảnh ở đây thật là khó khăn, dân chúng đói khổ, nhà cửa thì trống trước hụt sau, khả năng không có nên chỉ có thể làm được những cây cầu thô sơ, tạm bợ như tre nứa, gỗ tạp ... nên dễ bị gẫy lắm.


Năm vừa rồi có hai em và một bà già phải đi nhà thương vì cầu bị sập, và cũng có rất nhiều lần các em đi học bị rơi xuống sông tập vở ướt, phải nghỉ học ngày đó.

Trước những hoàn cảnh rất xót thương ấy, kính xin Quý Vị giúp cho chúng con ba cây cầu chắc chắn hơn. Ba cây cầu này sẽ làm phương tiện đi lại an toàn cho 5.000 người, để các em học sinh đi học, ông bà già đi Lễ, và giúp cho việc phát triển được thuận lợi hơn.

Kinh phí cho ba cây cầu là 75.474.000 ĐVN = 4.869 USD

Kính xin Quý Vị thương rộng tình giúp đỡ. Con xin chân thành cảm ơn và rất mong được sự giúp đỡ của Quý Vị. Kính chúc Quý Vị được nhiều ơn lành hồn xác để luôn vui sống và làm tròn sứ mạng Tình Thương giúp người kém may mắn.


Kính thư,
Linh Mục Phanxicô Xaviê Nguyễn Phương Nam
(ký tên và đóng dấu)
Hộp Thơ Lưu Trữ 134 - Bưu Điện Vị Thanh - Cần Thơ
ĐT: 011-84-77-823-136

Giám Mục Giuse Trần Xuân Tiếu, Giám Mục Giáo Phận Long Xuyên có chứng thực, ký tên, và đóng dấu.

BẢNG CHIẾT TÍNH CHO MỘT CÂY CẦU 25M X 2M

1.Sắt Chữ I:20 cây làm đà ngang=5.000.000 ĐVN
2.Sắt 8:320kg x 5.900 ĐVN=1.888.000 ĐVN
3.Sắt 6:250kg x 6.100 ĐVN=1.525.000 ĐVN
4.Sắt 16:32 cây x 85.000 ĐVN=2.720.000 ĐVN
5.Xi Măng:40 bao x 50.000 ĐVN=2.000.000 ĐVN
6.Đá:7m3 x 185.000 ĐVN=1.295.000 ĐVN
7.Cát:12m3 x 50.000 ĐVN=600.000 ĐVN
8.Dây Kẽm:20kg x 6.500 ĐVN=130.000 ĐVN
9.Tiền Công:40 ngày x 40.000 ĐVN=1.600.000 ĐVN
 Tổng Cộng:26.758.000 ĐVN
(9)Dân Làng đóng góp 40 ngày công:- 1.600.000 ĐVN
 Chi Phí Vật Tư cho Một Cây Cầu25.158.000 ĐVN
Ba Cây Cầu:25.158.000 ĐVN x 3=75.474.000 ĐVN

HỌC BỔNG TÌNH THƯƠNG
NGƯỜI BAN NGƯỜI NHẬN ĐỀU VUI

Thưa Cha,

Con chia sẻ với Cha email của Bảo Hoà, cậu sinh viên mà con trợ cấp mấy năm nay. Đọc thơ Bảo Hoà thấy thật xúc động, yêu thay một cậu sinh viên hiếu học, ngoan ngoãn, có ý chí mà khổ vì nghèo. Ước gì con là triệu phú hay trúng số để có thể lo cho tất cả các em sinh viên như vậy.

Năm ngoái, Bảo Hoà viết thư cho con tả cảnh Giáng Sinh nơi một làng quê nghèo ở Hố Nai, dân làng tụ họp tại một Nhà Thờ mái tôn vách đất, làm hang đá bằng rơm rá, để đón Chúa Hài Đồng ra đời. Nơi ấy không có điện nước và những xa hoa như ở Sài Gòn, chỉ có những người dân quê nghèo, chất phát sống với nhau bằng những tình cảm thắm thiết tình người. Tuy không có đạo như Bảo Hoà, con cũng cảm nhận được ngay sự thánh thiện của buổi Lễ đơn sơ ấy, và chắc rằng Chúa ra đời cũng trong một hoàn cảnh nghèo nàn tương tự như vậy. Phải không Cha? Con cũng biết là Việt Nam mình còn nghèo lắm, và những cảnh như vậy quá nhiều. Nhưng khi thấy ai than thở mình lại thấy lòng ray rứt không nguôi. Con thấy là xã hội quá bất công, người thì giàu có sung sướng quá trong khi có những người thì cơm không đủ ăn lấy gì mà lễ lạc, đình đám!

Những lá thư của các sinh viên đã làm cho con mất ngủ thường xuyên, hồi tưởng lại lúc còn bé, chính mình là một sinh viên nghèo như vậy, vừa học vừa làm. Học Y Khoa cũng là một khát vọng không bao giờ đạt được của con!

Con xin ngừng vì không dám làm mất thêm giờ của Cha. Con rất quý những người có tâm hồn sống xả thân vì người khác, và các bậc tu hành thì còn ai hơn được như vậy nữa.

Best Regards, Thoa Pham




From: Nguyen Bao Hoa
To: thoatpham
Subject: THO BAO HOA CAM ON CO
Date: Fri, 10 Oct 2003 23:09:31 -0700 (PDT)

Thưa Cô!

Con rất vui sướng khi biết Cô trợ cấp tiếp tục cho con năm nay. Vui sướng vì Cô lại tặng cho con một món quà nữa vào Năm Học mới. Với món quà này, con có thể mua thêm sách để học, nhất là năm nay thi Tốt Nghiệp rồi nên cần phải mua sách tham khảo nữa, phần còn lại con có thể dùng để sinh hoạt. Khi nhận được Học Bổng của Cô, con mừng lắm vì số tiền ít ỏi nhưng mà là tất cả số tiền Bố Mẹ con có được để cho con lúc nhập học con đã dùng hết từ tuần trước rồi. Con đã phải mượn tạm tiền của một anh trong phòng để dùng. Con không dám xin thêm tiền của Bố Mẹ vì con biết trong nhà con không bao giờ có tiền sẵn. Mỗi lần con xin tiền là Bố Mẹ phải mượn của những người cho vay tiền ở ngoài chợ, tất nhiên là phải mượn có lãi, cho đến lúc mùa thu hoạch mới trả được. Đó là chuyện rất bình thường, luôn là như thế đối với gia đình con, cứ phải ăn trước trả sau.

Hôm đầu Năm Học, Bố Mẹ gom được cả thảy vài trăm ngàn để cho con lên Sài Gòn học. Con muốn để lại một ít đóng học phí cho em út của con, năm nay em lên Lớp Mười, nhưng Bố Mẹ bảo cứ mang hết đi, học phí của em để Bố Mẹ lo sau. Con thực sự cũng không nỡ lấy hết tiền nhà đi nhưng thực ra có mang hết cũng không là bao, không thấm vào đâu khi phải sống ở Sài Gòn. Chắc chắn Bố Mẹ đã đi vay lời để đóng học phí cho em út rồi, còn Bố Mẹ ở quê hôm nay có cái gì ăn cái đó, mai có gì ăn cái đó, miễn là làm sao có cơm là được, rau thì đã trồng ở ngoài vườn, thức ăn mặn không thường xuyên có, hôm có thì đó là bữa ăn ngon, không có thì ăn cơm với rau chấm nước mắm. Có một lần con đã phải bật khóc khi em của con nói rằng: "Mùa chôm chôm (vào Mùa Hè) Mẹ nấu thức ăn ngon, thịt kho trứng," và nó đã ăn mấy tô liền. Đúng như vậy, chỉ có lúc vào mùa thu hái mới dám mua thức ăn ngon nhưng cả gia đình cũng cật lực cho việc thu hái cả ngày mới được, còn không phải mùa thu hái thì chỉ dám mua thức ăn rẻ tiền. Vào mùa rau nào thì rau đó rẻ, ăn rau đó cả mùa luôn, đến nỗi mấy đứa em nó bảo ăn ngon đến tận cổ luôn, ăn đến nỗi nhìn lại mà sợ luôn.

Từ lúc nhập học đến nay, có nhiều sách con cần mua lắm nhưng con không dám mua vì nếu mua sách thì sẽ không còn tiền để dùng nữa. Do đó, con chỉ dám mua vài quyển sách thật cần thiết, không có không thể đi thực tập được. Cái áo Blue mặc đi thực tập của con đã mặc năm năm rồi. Bây giờ nó không còn màu Blue mà đã là màu trắng nhạt lại rách mòn nữa, mà con cũng phải đắn đo mãi mới dám bỏ đi để mua một cái áo Blue mới để mặc đi thực tập lịch sự hơn một chút, mặc dù giá của một cái áo Blue may sẵn rất rẻ, chỉ 30.000 đồng thôi. Vì thế mà khi đi nhận trợ cấp của Cô, con cảm thấy rất sung sướng và xúc động, mặc dù đây không phải là lần đầu tiên con nhận được trợ cấp của Cô. Đến bây giờ con vẫn còn cảm thấy vui ở trong mình nữa. Nếu không có trợ cấp của Cô thì con cũng không biết sẽ phải xoay sở ra sao nữa. Con không biết nói gì hơn; con xin cảm ơn Cô rất nhiều vì Tình Thương mà Cô đặc biệt dành cho con. Cô Thu có nói cho con rằng: "Cô Thoa thương con lắm đó, mỗi lần Cô Thoa gọi điện cho Cô đều nhắc đến con, khi lâu con không viết thư cho Cô Thoa là Cô lại nhắc, lại thắc mắc không biết tại sao." Đó là vì Cô quan tâm đến con nhiều Cô mới nói thế, vậy mà đôi lúc vì bận học, vì phải lo toan nhiều thứ khác trong cuộc sống, con đã không viết thư cho Cô thường xuyên hơn, đừng buồn giận con Cô nhé! Con hứa dù bận học lo thi Tốt Nghiệp thế nào, con cũng sẽ viết thư cho Cô thường xuyên hơn, không phải để Cô tự thắc mắc Bảo Hoà dạo này lạ quá, hư quá, lâu rồi sao nó không viết thư cho mình.

Con cảm ơn Cô nhiều lắm vì niềm vui mà Cô đã gởi cho con trong Năm Học mới. Nó không chỉ dừng lại đơn thuần là vật chất, mà còn chứa đựng rất nhiều tình cảm, tình thương đùm bọc của một tâm hồn quảng đại, một con người chọn việc giúp đỡ những người nghèo khổ, đặc biệt là sinh viên Trường Y làm niềm vui, niềm hạnh phúc cho mình. Con được biết Cô không chỉ trợ cấp cho con và các sinh viên khác mà năm nay Cô còn đi vận động nhiều người khác, nhiều bạn bè của Cô để cùng với Cô trợ cấp cho nhiều bạn khác nữa. Mặc dù việc đi vận động không dễ dàng vì không phải ai cũng được như Cô. Đó cũng là sự động viên, sự khuyến khích cho con học tập. Con cảm ơn vì những gì Cô đã mang lại cho con trong suốt nhiều năm qua, những lúc Tết đến Cô cũng nhớ đến chúng con, lì xì cho chúng con. Con đã viết thư tay cảm ơn Cô và nhờ Cô Thu gởi dùm nhưng con sợ thư sẽ đến muộn nên con gởi email cho Cô trước.

Vậy là một thoáng qua mau, con đã chuẩn bị Tốt Nghiệp Thực Tập Môn Nhi, đi Nhi khổ lắm Cô ạ, bài vở thi nhiều mà thời gian thực tập lại quá ít ỏi, cũng giống như coi tên lựa xem hoa vậy đó. Cứ một tuần đi một Khoa, cuối tuần lại thi Khoa đó, nên học bài mãi mà không kịp. Đó là chưa kể lúc hè con đã đọc sơ qua một lần rồi! Riêng con thì cố gắng học và thi hết mình rồi, Cô hãy chúc con thêm phần may mắn Cô nhé! Khi nào xong có kết quả con sẽ tin cho Cô biết.

Cuối cùng, con xin chúc Cô và Gia Đình luôn vui vẻ khoẻ mạnh, công việc tiến triển tốt đẹp.

Hẹn Cô ở thư tới.
Con: Bảo Hào

Trang Nhà Mục Lục Trang Đầu