Bản Tin Số 82 Năm Thứ 15 Tháng Ba 2004
Trang Nhà Mục Lục Trang Kế

TÌNH THƯƠNG QUÃNG NAM và ĐÀ NẴNG
TƯỜNG TRÌNH CỨU TRỢ ĐỒNG BÀO BỊ LŨ LỤT CUỐI NĂM 2003

Tiểu Mục
  • Tình Thương Quãng Nam và Đà Nẵng
    Tường Trình Cứu Trợ Đồng Bào
    Bị Lũ Lụt Cuối Năm 2003
  • Tình Thương Miền Trung
    Quỹ Tình Thương Tháng 12 Năm 2003
  • Tình Thương Bùi Chu - Nam Định
    Xin Giúp Mở Phòng Mạch Tình Thương
  • Tình Thương Miền Tây
    Tâm Thư Cảm Ơn

Download PDF - 136kB

Kính thưa Ban Điều Hành và Quý Ân Nhân Tình Thương,

Chúng con, các Sứ Giả Tình Thương ở Dòng Đa Minh Tam Hiệp, kính chúc Quý Vị một Năm Giáp Thân tràn đầy Linh Ân của Thiên Chúa cùng với niềm vui an bình và hạnh phúc.

Hôm nay, chúng con kính trình đến Quý Vị về chuyến đi cứu trợ lũ lụt tại Tỉnh Quảng Nam và Đà Nẵng, nơi trọng điểm lũ lụt năm 2003. Cơn lũ đã qua đi nhưng hậu quả của lũ vẫn còn đó, như dấu ấn của kiếp nghèo năm nào vẫn đón đưa, chung sống với lũ trong sự đói rét, cơ hàn, lang thang vất vưởng cùng với tấm bạt nhựa cũ, nay đây mai đó.


Các Sứ Giả Tình Thương đi cứu trợ lũ lụt tại Tỉnh Quảng Nam và Đà Nẵng. Bảo trợ cho Chuyến Cứu Trợ này là
. Hội Tình Thương Việt Nam
. Hội Bác Ái Vinh Sơn Seattle
. Cộng Đoàn Thánh Phêrô Southwest Seattle.

Từ Biên Hoà tới Chu Lai, chúng con đã nhìn thấy nhiều bảng lớn báo: "Đoạn đường ngập lụt." Cứ khoảng năm mươi mét lại có một cây cột mốc ghi mực nước, dấu mực nước còn để lại cho chúng con thấy ngay trên Quốc Lộ 1, chỗ ngập nước nông nhất là 20 cm, sâu nhất là 60 cm. Chúng con trao đổi với nhau: "Nếu ngay trên Quốc Lộ 1 này mà mực nước là 60 cm, thì trong xa kia mực nước tới đâu?" Quả thật, khi chúng con vào tới Duy Xuyên thì một đoạn đường ngập hơn 2 mét nước.

Lần đi cứu trợ này, chúng con được hân hạnh đại diện Quý Ân Nhân Tình Thương thăm viếng, chúc Tết, và tặng Quà Xuân cho 400 gia đình, đa số là các vị cao niên có hoàn cảnh khó khăn tại Tỉnh Quảng Nam:

  • Địa điểm thứ nhất: Chúng con ghé thăm 100 gia đình tại Quế Hiệp, Huyện Quế Sơn (từ Sài Gòn ra khoảng 900 km, tới ngã ba Nam Ngãi rẽ trái, đi vào hơn 30 km).

  • Địa điểm thứ hai: Chúng con thăm viếng 100 gia đình tại Tam Lộc, Thị Xã Tam Kỳ (Từ Sài Gòn ra khoảng 920 km, tới ngã ba Kỳ Lý rẽ trái và đi vào khoảng 40 km).

  • Địa điểm thứ ba: chúng con chia sẻ với 200 gia đình tại Duy Sơn, Huyện Duy Xuyên (Từ Sài Gòn ra khoảng 950 km, tới ngã ba Duy Xuyên rẽ trái, đi vào hơn 30 km).


Dọc theo luỹ tre dẫn vào thôn làng, chúng con thấy hình ảnh của cơn lũ lụt còn đọng lại nơi những căn nhà xiêu vẹo, chung quanh trống trơn. Nhìn vào đó chúng con thấy rõ tài sản của mỗi gia đình là một hay hai chiếc giường cũ ọp ẹp, ít bộ quần áo cũ rách treo nơi cột nhà. Kiếp nghèo của miền quê với những miếng ruộng được vun tưới nhờ ơn trời, hằng năm lại đón đủ những cơn phong ba bão táp, và ít nhất là một cơn lũ lụt, thì phận nghèo lại nghèo hơn. Môi trường quá khắc nghiệt, cái khổ bị lũ bao vây không lối thoát, thiên nhiên không ưu đãi, nên dù con người có cố gắng vươn lên mấy cũng vẫn thấy hai bàn tay mình quá ngắn.

Đến nơi, chúng con thấy các cụ lớn tuổi đang ngồi đợi chúng con. Trời mưa, chỗ chật chội, các cụ ngồi ở các nhà chung quanh, thấy chúng con vào thăm, các cụ chống gậy đi đến với chúng con, thương ôi là thương! Thân già miền quê áo quần chẳng giống ai, không vị nào có một chiếc áo đi mưa cho ra áo, người thì dùng bao đựng phân bón làm áo che mưa, kẻ thì dùng miếng nhựa đội đầu, có vị chỉ có chiếc nón tả tơi. Ngồi trú mưa bên hè trạm xá với các cụ, chúng con chuyển trao tâm tình thăm hỏi sức khỏe, lời chúc Xuân Mới của Quý Ân Nhân từ phương xa đến với các cụ, các cụ rất cảm động và không ngớt lời cảm ơn. Các cụ kể lại cho chúng con nghe về cơn lũ vừa qua:

Nước dâng từ từ chứ không mạnh và mau như năm 1999, nhưng vì địa phương nằm ngay giữa những ngọn núi nên nước ngập cao lắm, nhà nào nước cũng tới nửa nhà, nên hầu hết các nhà đều di dời lên sườn núi sống tạm trong các tấm bạt nhựa để che mưa chắn nắng, ở bạt thì khổ và sợ lắm: Trời càng nắng thì càng nóng, trời càng gió thì càng lạnh, vì bạt cứ tung lên giật xuống theo cơn gió, còn chúng tôi già lão thế này, mắt mờ, chân yếu không dám lên núi, bà con cháu chắt làm cho những cái lán cao ở đỡ, ở lán cũng nguy hiểm lắm! Chỉ mong sao nước mau rút để về nhà cho yên thân già. Nhưng các cô ơi, khi về đến nhà buồn muốn chết, nhà lạnh lẽo, hôi hám, lại trống như "chùa bà đanh," đứng nhìn mãi mới dám bước vào nhà và bắt đầu làm cho ấm lại, mà ấm sao được khi chung quanh không còn gì che chắn.

Ôi! Cảnh nhà siêu vách rách nát, nhà nào vách ghép lá thì trôi sạch, nhà nào ghép cót tre thì nán rụng nhiều hơn nán còn, thấy thế mà thảm thương, nhiều người trong chúng tôi phải nói: "Nhòa chi mòa lọa" (Nhà chi mà lạ). Bây giờ cũng vẫn thê thảm vậy, ban ngày nắng dọi, đêm về gió thổi lạnh buốt tới xương, ngủ không được phải đốt lửa sưởi ấm. Nói sao hết nỗi cơ cực các Cô Tình Thương ơi! Từ thuở nào đến giờ, đây là lần đầu tiên có các Cô Tình Thương nhìn đến tuổi già chúng tôi, cho chúng tôi ăn Tết, cho tiền mua lá che nhà, mừng nhất trong các cái mừng là có được tấm chăn đắp ấm thân già, trong đời chưa bao giờ có được tấm chăn dầy và đẹp như thế này, mừng rơi nước mắt Cô Tình Thương à, chết cũng vui vì các Cô Tình Thương đã quan tâm đến cảnh nghèo của chúng tôi .


Nói đến đây, một tay các cụ nắm chúng con như muốn chuyển trao nỗi mừng vui từ đáy con tim với lòng biết ơn chân thành; tay kia các cụ gạt những giọt nước mắt vui mừng của tuổi gần đất xa trời trước những món quà thiết thực đong đầy Tình Thương. Từ giã các cụ khi trời mưa tầm tã, xe bắt đầu chuyển bánh, một cụ ông khoác miếng vải nhựa che không đủ kín tấm thân, giơ tay vẫy gọi, mở cửa xe thì cụ một chân gỗ, một chân thật chắp hai tay vái và nói: "Cảm ơn các Cô Tình Thương, được cái chăn đắp tôi ấm lòng lên, chuyển lời của chúng tôi cảm ơn các Ân Nhân, xin Trời độ trì các Ân Nhân phương xa." Nói xong, cụ gật đầu với mái tóc bạc, miệng nở nụ cười mãn nguyện.

Hình ảnh hai cụ che ô gánh gạo trên đường làng trở về nhà còn mãi trong chúng con. Đó là hình ảnh Tình Thương của Quý Vị dành cho các vị già nua, nạn nhân lũ lụt.

Sau đây, chúng con xin tường trình về số quà Tình Thương trao tặng nạn nhân lũ lụt ở Quãng Nam và Đà Nẵng:

Nhận từ HTTVN, Hội Bác Ái Vinh Sơn Seattle, và Cộng Đoàn Thánh Phêrô SW Seattle: 5.000 USD= 78.300.000 ĐVN

*Tổng số phần quà:400 phần
*Trị giá một phần quà:187.200 ĐVN
 Mỗi phần quà gồm:
 - 10 ký gạo30.000 ĐVN
 - 1 thùng mì ăn liền27.200 ĐVN
 - 1 cái mền30.000 ĐVN
 - Bao thư tiền mặt100.000 ĐVN

*Tổng số tiền chi:
 - 4.000 ký gạox 3.000=12.000.000 ĐVN
 - 400 thùng mìx 27.200=10.880.000 ĐVN
 - 400 cái mền (chăn)x 30.000=12.000.000 ĐVN
 - 400 bao thư tiền mặtx 100.000=40.000.000 ĐVN
 - Tiền xe chuyên chở: =5.000.000 ĐVN

Tổng Cộng Chi

79.880.000 ĐVN

Thắng chi

1.580.000 ĐVN


Số tiền thắng chi (1.580.000 ĐVN) Dòng Đa Minh Tam Hiệp chúng con xin được đóng góp. Chúng con và các thụ nhân chân thành cảm ơn Ban Điều Hành và Quý Ân Nhân Tình Thương đã chia sẻ Tình Thương cho các nạn nhân lũ lụt trong Mùa Xuân Giáp Thân của Quê Hương Việt Nam.

Tam Hiệp, 12/01/04
Kính trình,
Nữ Tu Maria Cao Thị Nhiệm
Sứ Giả Tình Thương - Đa Minh Tam Hiệp

Trang Nhà Mục Lục Trang Kế