Bản Tin Số 87 Năm Thứ 15 Tháng Tám 2004
Trang Nhà Mục Lục Trang Kế

TÌNH THƯƠNG QUẢNG BÌNH
TƯỜNG TRÌNH CHUYẾN THĂM VIẾNG NGƯỜI NGHÈO ĐÓI KHỔ

Tiểu Mục
  • Tình Thương Quảng Bình
    Tường Trình Chuyến Thăm Viếng
    Người Nghèo Đói Khổ
  • Tình Thương Hậu Giang
    Tường Trình Ba Cây Cầu Tình Thương
  • Tình Thương Quần Cống - Nam Định
    Tường Trình Sinh Hoạt Tình Thương

Download PDF - 99kB

Kính thưa Ban Điều Hành và Quý Ân Nhân của Hội Tình Thương Việt Nam,

Kính thưa Ban Điều Hành và Quý Ân Nhân của Hội Bác Ái Vinh Sơn Seattle,

Kính thưa Ban Đại Diện và Quý Ân Nhân của Cộäng Đoàn Thánh Phêrô - Southwest Seattle,

Từ quê hương thân yêu, Hội Dòng Đa Minh Tam Hiệp, Hội Dòng Mến Thánh Giá Hướng Phương, và những thụ nhân tại Tỉnh Quảng Bình kính lời chào thăm sức khoẻ Quý Vị. Xin Thiên Chúa tiếp tục chúc lành cho Quý Vị và Gia Đình.

Chúng con kính xin Quý Vị nhận lời cảm ơn chân thành và sâu xa của chúng con. Riêng Hội Dòng Đa Minh Tam Hiệp xin tri ân Quý Vị đã cho chúng con có dịp thăm viếng và chia sẻ đời sống túng khổ của những người dân ở Quảng Bình với những hoàn cảnh khó khăn và những thách đố của cuộc sống hiện tại. Qua đó, chúng con vươn mình sống tốt hơn và nhiệt thành hơn trong Sứ Vụ Phục Vụ Tha Nhân.

Với người Quảng Bình, thứ gì cũng cần cũng quý, nên chúng con đã chuẩn bị cho Chuyến Tình Thương Quảng Bình rất nhiều đồ dùng cần thiết cho đời sống thường dân. Với sự thông cảm và khéo léo sắp xếp của chủ xe, chúng con đã đem được hết những gì mua sắm. Lần này, chúng con tới thăm năm nơi với 750 gia đình. Mỗi nơi có một hoàn cảnh riêng biệt nên phần quà cũng được trao tặng khác nhau. Tuy nhiên món quà cần nhất và quý nhất đối với họ vẫn là gạo. Chúng con tặng họ gạo trong khi họ không dám mơ ước có gạo. Ví dụ như các Sơ thuộc Hội Dòng Mến Thánh Giá Hướng Phương ở Quảng Bình đã viết thư xin chúng con cho các Sơ tấm (gạo vụn) để nấu ăn, chứ không dám xin gạo.

Các Sứ Giả Tình Thương thăm viếng và tặng quà Tình Thương cho người nghèođói khổ đang sống ở Tỉnh Quảng Bình.

Khi đi, chúng con đã mang theo 300 cái màn, 300 cái chăn, 5 thùng thuốc, 1 chiếc xe đạp, 200 bộ quần áo mới và vải, 10 bao quần áo, 100 đôi dép, 12 tấn ký gạo và một số thực phẩm. Khi tới, chúng con đã chia sẻ với người nghèo tại Xã Hưng Trạch, Huyện Bố Trạch; Xã Xuân Trạch, Huyện Bố Trạch; Xã Phúc Trạch, Huyện Bố Trạch; Xã Quảng Phương, Huyện Quảng Trạch; và Xã Triệu Thuận, Huyện Triệu Phong. Đây là những Xã rất xa đường Quốc Lộ I. Những con đường đất nhỏ dẫn chúng con vào sâu trong núi đồi, vừa hẹp lại vừa gồ ghề làm xe chở chúng con có những lúc phải bò đi từng ly từng tý, như tại Xuân Trạch, chúng con vất vả lắm mới vào được. Tuy khổ cực trên đường đi nhưng khi nhìn thấy dân làng xóc gạo bằng rổ bên cầu ao nước tù, chúng con cảm thấy những giọt mồ hôi ướt đẫm trên người (vì phải đẩy xe qua vũng sình) là một niềm vui, một hạnh phúc được cảm thông với người dân Quảng Bình cần cù sương nắng, gió mưa suốt ngày thâu đêm mà chỉ có từng bữa khoai khô, từng bữa sắn thái.

Vì đường giao thông không thuận tiện, nên chúng con không ngơi nghỉ, đến chỗ nào cũng thấy dân làng đã có mặt đợi chờ từ lâu. Báo giờ phát quà buổi chiều, thì từ trưa họ đã đến đông đủ. Khi chúng con tới, ai nấy đều biểu lộ sự vui mừng trên khuôn mặt bằng những nụ cười và những lời chào hỏi vồn vã. Họ hân hoan chào đón chúng con để tỏ lòng biết ơn những người xa lạ đã nhớ đến họ ở chốn đèo heo hút gió này.

Ai là những người xa lạ đã tạo nhịp cầu gần gũi như thế? Ai là những người đã tặng họ những hạt gạo trắng mượt mà đầy ý vị Tình Thương? Ai là những người đã giăng cho họ chiếc màn thân thương để bệnh sốt rét ác nghiệt do muỗi vằn gieo rắc không còn hoành hành họ nơi rừng thiêng nước độc này? (Theo dân làng kể lại thì nơi đây có một giòng suối rất độc không thể sử dụng được). Ai là những người đã cho họ tấm chăn đắp ấm tấm thân mỗi khi đông về giá rét?

Vâng, trước khi phát quà, chúng con đã nói với họ: "Những người mà họ muốn biết chính là Quý Ân Nhân Tình Thương từ hải ngoại đã chăm sóc họ tận tình, những món quà cụ thể đã nói lên Tình Thương cao quý đó." Họ nhờ chúng con chuyển đến Quý Ân Nhân lời cảm ơn sâu xa và chân thành nhất. Họ nói với chúng con rằng: Hôm nay, chúng tôi vui mừng đón nhận quà với nét mặt hân hoan bằng nụ cười tươi, thì Quý Ân Nhân đã phải thấm đẫm mồ hôi trên khuôn mặt khi phải làm việc thêm giờ. Chúng tôi ôm món quà vào lòng cách vui sướng thì ở phương xa ấy Quý Ân Nhân phải giang rộng đôi tay miệt mài tháng ngày làm việc và làm việc không ngừng. Vì tình đồng hương mà Quý Ân Nhân đã hy sinh những nhu cầu bản thân và gia đình, để chắt chiu từng chút gửi về cho chúng tôi. Ân tình đó biết đền đáp thế nào, biết nói lời gì cảm ơn cho xứng đáng và hết ý, chỉ biết chắp tay khấn cầu sớm tối cho Quý Ân Nhân được khỏe mạnh và may mắn trong cuộc sống.

Nỗi vui mừng đó vẫn dâng tràn nơi họ khi sáng hôm sau mấy người trong số họ đến nói với chúng con: "Hôm qua biết Quý Vị ngủ trên xe mà không dám mời về nhà, vì nhà chúng tôi không có chỗ tắm, không có nơi đi vệ sinh, cũng không có giường cho Quý Vị ngả lưng, xin hiểu cho chúng tôi, chúng tôi rất muốn đón Quý Vị."

Một người khác nói: "Đêm hôm qua, tôi ôm cái chăn mà trằn trọc không ngủ được vì mừng quá, từ trước tới nay mỗi khi mùa rét đến, quần áo lành rách có bao nhiêu thì mặc hết và nằm trong ổ rơm, đắp rơm để mong ấm thân mà cứ run lập cập chẳng sao chợp mắt được. Hôm nay có chiếc áo ấm với tấm chăn dày thế này thì đâu cần rơm để đắp nữa, cứ nghĩ thế mà mừng chảy nước mắt trằn trọc suốt đêm."

Một người khác tươi cười nói: "Hôm nay tôi sẽ cho cả nhà ăn một bữa cơm trắng, không có sậu (bắp, ngô), không hấp khoai khô, không độn sắn thái. Một bữa cơm như thế với chuối muối chắc là ngon lắm, nhưng cũng mất nhiều gạo, biết thế nhưng cứ ăn một bữa để tỏ lòng biết ơn và cảm ơn Quý Ân Nhân (chuối muối là một món ăn thuộc loại cao lương mĩ vị, họ dùng quả chuối hột non, luộc sơ qua rồi muối như muối dưa), cả năm may ra được một vài lần xóc gạo bằng rá nên phải để cho người lớn xóc, chứ bọn trẻ không làm được."

Ôi cái khó làm cho con người lại khổ hơn trong chính cái khó của mình. Nghèo đói lại làm cho con người đói nghèo ngay trên chính sản phẩm do mình làm ra. Cấy khoai mà không nỡ ăn một củ khoai ngon khi vừa đào mà chỉ luộc những rãi khoai (củ khoai dài, nho nhỏ, chỉ toàn xơ mà không có bột), ăn để gọi là có ăn khoai luộc trong mùa khoai. Trồng sắn mà không dám ăn một củ sắn hẳn hoi. Tỉa bắp nhưng không dám tỉa bắp trắng vì kém năng suất, mà tỉa bắp đỏ để được nhiều mà ăn độn. Có chăn nuôi nhưng chẳng bao giờ dám ăn một con gà mà phải tiết kiệm từng quả trứng đem bán lấy tiền đong ít ký gạo ăn độn với ngô, khoai, sắn mong đủ của ăn quanh năm cho đoàn con. Bao giờ cho đến bao giờ, lúa lưng đồi mới trĩu nặng đầu bông, để người dân Quảng Bình được no cơm? Khi nào cho đến khi nào mới có nguồn nước trong sạch để bỏ đi những lu lọc nước dân dã không bảo đảm vệ sinh? (Vì trước tới nay, người dân ở đây toàn đắp những cái lu để có thể chứa khoảng 20 lít nước. Người ta múc nước phèn đổ vào để lấy nước trong uống). Lúc nào và cho đến lúc nào bé thơ miền Quảng Bình mới được tung tăng trong bộ quần áo mới nhởn nhơ đến trường? Còn bây giờ thì vẫn chưa no cơm tấm, chẳng ấm ổ rơm. Thật đau lòng cùng với Dân Quảng Bình!

Con xin tường trình Chi Phí của Chuyến Tình Thương:

Nhận từ Hội: 5.000 USD =78.700.000 VND
Chi Mua:
- Gạo: 11.750 ký x 4.000 VND=47.000.000 VND
- Màn: 300 cái x 27.000 VND=8.100.000 VND
- Chăn: 300 cái x 40.000 VND=12.000.000 VND
- Thuốc Chữa Bệnh:=5.000.000 VND
- 1 Chiếc Xe Đạp:=700.000 VND
- Tiền Chuyên Chở:=6.000.000 VND
- Tổng Cộng Chi=78.800.000 VND
- Thắng Chi=100.000 VND

Kính trình,
Nữ Tu Maria Cao Thị Nhiệm, OP
Sứ Giả Tình Thương - Đa Minh Tam Hiệp

Trang Nhà Mục Lục Trang Kế